Ngữ văn Lớp 9: Thơ là một bức họa  để cảm nhận thay vì để ngắm” . Em  hãy cảm nhận bức họa mùa xuân bằng ngôn từ trong khổ thơ 1 bài ‘Mùa xuân nho nhỏ

Ngữ văn Lớp 9: Thơ là một bức họa  để cảm nhận thay vì để ngắm” . Em  hãy cảm nhận bức họa mùa xuân bằng ngôn từ trong khổ thơ 1 bài ‘Mùa xuân nho nhỏ ‘, giúp em giải bài này ạ, em cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

9 bình luận về “Ngữ văn Lớp 9: Thơ là một bức họa  để cảm nhận thay vì để ngắm” . Em  hãy cảm nhận bức họa mùa xuân bằng ngôn từ trong khổ thơ 1 bài ‘Mùa xuân nho nhỏ”

  1. Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Điều đó khiến tôi chợt nhận ra: ” Thơ là một bức hoạ để cảm nhận, thay vì để ngắm”

         Ý kiến đã nêu lên một quan điểm về thơ ca. “Thơ là một bức hoạ để cảm nhận” – Đúng vậy! Tác giả gói trọn từng cảm xúc của mình vào câu thơ, lưu giữ vào đấy không chỉ là hiện thực đời thường, mà còn là những xúc cảm, có khi vui vẻ, có lúc buồn rầu, có khi mơ màng, đắm say… Thơ, nó không chỉ là bức hoạ đẹp về cuộc sống cho ta ngắm mà để ta thưởng thức, cảm nhận. Tác giả thưởng thức đời sống và gửi vào từng câu thơ. Và độc giả phải là người cảm nhận được những xúc cảm ẩn đằng sau dòng chữ ấy. Đó mới là điều thơ ca nói riêng, và văn chương nói chung hướng tới.

          Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam.

    Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời :

    “Mọc giữa dòng sông xanh

    Một bông hoa tím biếc

    Ơi con chim chiền chiện

    Hót chim mà vang trời”

    Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi.

    Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”.

    Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:

    “Từng giọt long lanh rơi

    Tôi đưa tay tôi hứng”

    Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.

    Khi đọc “mùa xuân nhỏ nhỏ”,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đó không chỉ là sự “ngắm” của tác giả mà là sự “cảm nhận” và đi tìm sự đồng điệu của tác giả. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.

    Trả lời
  2. Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Điều đó khiến tôi chợt nhận ra: ” Thơ là một bức hoạ để cảm nhận, thay vì để ngắm”

         Ý kiến đã nêu lên một quan điểm về thơ ca. “Thơ là một bức hoạ để cảm nhận” – Đúng vậy! Tác giả gói trọn từng cảm xúc của mình vào câu thơ, lưu giữ vào đấy không chỉ là hiện thực đời thường, mà còn là những xúc cảm, có khi vui vẻ, có lúc buồn rầu, có khi mơ màng, đắm say… Thơ, nó không chỉ là bức hoạ đẹp về cuộc sống cho ta ngắm mà để ta thưởng thức, cảm nhận. Tác giả thưởng thức đời sống và gửi vào từng câu thơ. Và độc giả phải là người cảm nhận được những xúc cảm ẩn đằng sau dòng chữ ấy. Đó mới là điều thơ ca nói riêng, và văn chương nói chung hướng tới.

          Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam.

    Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời :

    “Mọc giữa dòng sông xanh

    Một bông hoa tím biếc

    Ơi con chim chiền chiện

    Hót chim mà vang trời”

    Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi.

    Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”.

    Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:

    “Từng giọt long lanh rơi

    Tôi đưa tay tôi hứng”

    Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.

    Khi đọc “mùa xuân nhỏ nhỏ”,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đó không chỉ là sự “ngắm” của tác giả mà là sự “cảm nhận” và đi tìm sự đồng điệu của tác giả. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.

    Trả lời
  3. Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Điều đó khiến tôi chợt nhận ra: ” Thơ là một bức hoạ để cảm nhận, thay vì để ngắm”
         Ý kiến đã nêu lên một quan điểm về thơ ca. “Thơ là một bức hoạ để cảm nhận” – Đúng vậy! Tác giả gói trọn từng cảm xúc của mình vào câu thơ, lưu giữ vào đấy không chỉ là hiện thực đời thường, mà còn là những xúc cảm, có khi vui vẻ, có lúc buồn rầu, có khi mơ màng, đắm say… Thơ, nó không chỉ là bức hoạ đẹp về cuộc sống cho ta ngắm mà để ta thưởng thức, cảm nhận. Tác giả thưởng thức đời sống và gửi vào từng câu thơ. Và độc giả phải là người cảm nhận được những xúc cảm ẩn đằng sau dòng chữ ấy. Đó mới là điều thơ ca nói riêng, và văn chương nói chung hướng tới.
          Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam.
    Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời :
    “Mọc giữa dòng sông xanh
    Một bông hoa tím biếc
    Ơi con chim chiền chiện
    Hót chim mà vang trời”
    Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi.
    Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”.
    Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:
    “Từng giọt long lanh rơi
    Tôi đưa tay tôi hứng”
    Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.
    Khi đọc “mùa xuân nhỏ nhỏ”,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đó không chỉ là sự “ngắm” của tác giả mà là sự “cảm nhận” và đi tìm sự đồng điệu của tác giả. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.

    Trả lời
  4. Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Điều đó khiến tôi chợt nhận ra: ” Thơ là một bức hoạ để cảm nhận, thay vì để ngắm”

         Ý kiến đã nêu lên một quan điểm về thơ ca. “Thơ là một bức hoạ để cảm nhận” – Đúng vậy! Tác giả gói trọn từng cảm xúc của mình vào câu thơ, lưu giữ vào đấy không chỉ là hiện thực đời thường, mà còn là những xúc cảm, có khi vui vẻ, có lúc buồn rầu, có khi mơ màng, đắm say… Thơ, nó không chỉ là bức hoạ đẹp về cuộc sống cho ta ngắm mà để ta thưởng thức, cảm nhận. Tác giả thưởng thức đời sống và gửi vào từng câu thơ. Và độc giả phải là người cảm nhận được những xúc cảm ẩn đằng sau dòng chữ ấy. Đó mới là điều thơ ca nói riêng, và văn chương nói chung hướng tới.

          Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam.

    Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời :

    “Mọc giữa dòng sông xanh

    Một bông hoa tím biếc

    Ơi con chim chiền chiện

    Hót chim mà vang trời”

    Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi.

    Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”.

    Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:

    “Từng giọt long lanh rơi

    Tôi đưa tay tôi hứng”

    Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.

    Khi đọc “mùa xuân nhỏ nhỏ”,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đó không chỉ là sự “ngắm” của tác giả mà là sự “cảm nhận” và đi tìm sự đồng điệu của tác giả. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.

    Trả lời
  5. Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Điều đó khiến tôi chợt nhận ra: ” Thơ là một bức hoạ để cảm nhận, thay vì để ngắm”

         Ý kiến đã nêu lên một quan điểm về thơ ca. “Thơ là một bức hoạ để cảm nhận” – Đúng vậy! Tác giả gói trọn từng cảm xúc của mình vào câu thơ, lưu giữ vào đấy không chỉ là hiện thực đời thường, mà còn là những xúc cảm, có khi vui vẻ, có lúc buồn rầu, có khi mơ màng, đắm say… Thơ, nó không chỉ là bức hoạ đẹp về cuộc sống cho ta ngắm mà để ta thưởng thức, cảm nhận. Tác giả thưởng thức đời sống và gửi vào từng câu thơ. Và độc giả phải là người cảm nhận được những xúc cảm ẩn đằng sau dòng chữ ấy. Đó mới là điều thơ ca nói riêng, và văn chương nói chung hướng tới.

          Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam.

    Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời :

    “Mọc giữa dòng sông xanh

    Một bông hoa tím biếc

    Ơi con chim chiền chiện

    Hót chim mà vang trời”

    Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi.

    Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”.

    Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:

    “Từng giọt long lanh rơi

    Tôi đưa tay tôi hứng”

    Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.

    Khi đọc “mùa xuân nhỏ nhỏ”,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đó không chỉ là sự “ngắm” của tác giả mà là sự “cảm nhận” và đi tìm sự đồng điệu của tác giả. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.

    Trả lời
  6. Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Điều đó khiến tôi chợt nhận ra: ” Thơ là một bức hoạ để cảm nhận, thay vì để ngắm”

         Ý kiến đã nêu lên một quan điểm về thơ ca. “Thơ là một bức hoạ để cảm nhận” – Đúng vậy! Tác giả gói trọn từng cảm xúc của mình vào câu thơ, lưu giữ vào đấy không chỉ là hiện thực đời thường, mà còn là những xúc cảm, có khi vui vẻ, có lúc buồn rầu, có khi mơ màng, đắm say… Thơ, nó không chỉ là bức hoạ đẹp về cuộc sống cho ta ngắm mà để ta thưởng thức, cảm nhận. Tác giả thưởng thức đời sống và gửi vào từng câu thơ. Và độc giả phải là người cảm nhận được những xúc cảm ẩn đằng sau dòng chữ ấy. Đó mới là điều thơ ca nói riêng, và văn chương nói chung hướng tới.

          Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam.

    Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời :

    “Mọc giữa dòng sông xanh

    Một bông hoa tím biếc

    Ơi con chim chiền chiện

    Hót chim mà vang trời”

    Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi.

    Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”.

    Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:

    “Từng giọt long lanh rơi

    Tôi đưa tay tôi hứng”

    Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.

    Khi đọc “mùa xuân nhỏ nhỏ”,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đó không chỉ là sự “ngắm” của tác giả mà là sự “cảm nhận” và đi tìm sự đồng điệu của tác giả. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.

    Trả lời
  7.      Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Điều đó khiến tôi chợt nhận ra: ” Thơ là một bức hoạ để cảm nhận, thay vì để ngắm”

         Ý kiến đã nêu lên một quan điểm về thơ ca. “Thơ là một bức hoạ để cảm nhận” – Đúng vậy! Tác giả gói trọn từng cảm xúc của mình vào câu thơ, lưu giữ vào đấy không chỉ là hiện thực đời thường, mà còn là những xúc cảm, có khi vui vẻ, có lúc buồn rầu, có khi mơ màng, đắm say… Thơ, nó không chỉ là bức hoạ đẹp về cuộc sống cho ta ngắm mà để ta thưởng thức, cảm nhận. Tác giả thưởng thức đời sống và gửi vào từng câu thơ. Và độc giả phải là người cảm nhận được những xúc cảm ẩn đằng sau dòng chữ ấy. Đó mới là điều thơ ca nói riêng, và văn chương nói chung hướng tới.

          Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam.

    Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời :

    “Mọc giữa dòng sông xanh

    Một bông hoa tím biếc

    Ơi con chim chiền chiện

    Hót chim mà vang trời”

    Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi.

    Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”.

    Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:

    “Từng giọt long lanh rơi

    Tôi đưa tay tôi hứng”

    Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.

    Khi đọc “mùa xuân nhỏ nhỏ”,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đó không chỉ là sự “ngắm” của tác giả mà là sự “cảm nhận” và đi tìm sự đồng điệu của tác giả. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.

    Trả lời
  8.  Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải là một bài thơ miêu tả về mùa xuân rất đặc sắc và có ý nghĩa. Đặc biệt trong đoạn đầu tiên của bài thơ càng cho chúng ta thấy được mùa xuân hòa vào trong lòng người đọc rất rõ nét và sâu sắc. Điều đó khiến tôi chợt nhận ra: ” Thơ là một bức hoạ để cảm nhận, thay vì để ngắm”
         Ý kiến đã nêu lên một quan điểm về thơ ca. “Thơ là một bức hoạ để cảm nhận” – Đúng vậy! Tác giả gói trọn từng cảm xúc của mình vào câu thơ, lưu giữ vào đấy không chỉ là hiện thực đời thường, mà còn là những xúc cảm, có khi vui vẻ, có lúc buồn rầu, có khi mơ màng, đắm say… Thơ, nó không chỉ là bức hoạ đẹp về cuộc sống cho ta ngắm mà để ta thưởng thức, cảm nhận. Tác giả thưởng thức đời sống và gửi vào từng câu thơ. Và độc giả phải là người cảm nhận được những xúc cảm ẩn đằng sau dòng chữ ấy. Đó mới là điều thơ ca nói riêng, và văn chương nói chung hướng tới.
          Mùa xuân được xem là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm cho nên nói đến mùa xuân là dường như chúng ta cảm thấy yêu đời hẳn lên, có lẽ chính vì vậy mà mùa xuân trở thành một đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam.
    Đoạn đầu bài thơ tác gỉa đã phác họa lên được một bức tranh xuân trước khung cảnh thiên nhiên của đất trời :
    “Mọc giữa dòng sông xanh
    Một bông hoa tím biếc
    Ơi con chim chiền chiện
    Hót chim mà vang trời”
    Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh mà còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”. Một bức tranh đang suy tư bỗng đâu đó vang lên một tiếng chim hót làm sinh động hẳn lên, một con chim chiền chiện mà lại hót được vang cả trời, thực ra khoảng trời ấy chính là khỏang không gian riêng của tác giả, chính vì vậy mà chỉ có tác giả mới cảm nhận được điều đó mà thôi.
    Say mê với tiêng chim mà trước mắt nhà thơ dường như xuất hiện được những giọt long lanh đang nhẹ nhàng rơi xuống “Từng giọt long lanh rơi, Tôi đưa tay tôi hứng!”.
    Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:
    “Từng giọt long lanh rơi
    Tôi đưa tay tôi hứng”
    Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.
    Khi đọc “mùa xuân nhỏ nhỏ”,nhất là ở đoạn đầu tiên, chúng ta như cảm nhận được hơi thở, men rượu của mùa xuân đang lan tỏa cả vào đất trời, hòa vào thiên nhiên. Đó không chỉ là sự “ngắm” của tác giả mà là sự “cảm nhận” và đi tìm sự đồng điệu của tác giả. Đây quả là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ Thanh Hải đã giành tặng cho đời vào những giây phút cuối của cuộc đời mình.

    Trả lời

Viết một bình luận

Contact Me on Zalo
Call Now Button